Căn nhà trống vắng, lặng tanh. Trên giường tôi có thể nghiêng tai, nghe rõ
từng tiếng kim đồng hồ lắc cắc treo
cuối phòng. Chưa mười giờ, còn quá
sớm để chuẫn bị cho bửa cơm trưa .
Thân thể tôi lười biếng, rã rười sau
một đêm mất ngủ. Tối qua trong đêm cuồng nộ vì sự
thiếu vắng đàn ông tôi đã vật vã với
bàn tay suốt canh thâụ Mười tám lần rạ
Tôi cảm thấy thân người rũ rượi. Buổi
sáng thằng Hoà đi học còn tôi thì gọi
vào hãng báo xin nghỉ bệnh. Cả tháng nay không riêng gì tôi, Hoà cũng thấp
thổm, ngồi đứng không yên. Thỉnh
thoảng bắt gặp những nét đăm chiêu
trên khuôn mặt ‘người lớn’ trước tuổi
của con, tôi xót xa từng tiếng thở dài.
Niềm vui lớn nào cũng theo sau là nỗi lo lắng không cùng. Mười sáu năm
qua Hoà lớn khôn trong vòng tay đơn
chiếc của tôi. Hai mẹ con sống theo
từng ngày tháng với đầy thử thách và
hy vọng. Đôi lúc nhìn lại, tôi cũng phải
giật mình tự hỏi, làm sao mình lại vượt qua được những tháng năm dài khổ
ải đó. Số phận con người chừng như
bao giờ cũng lấn lướt trên sóng gió
cuộc đời. Còn cuộc đời, dù có rộng lớn
tới đâu chỉ là sự tập hợp của mỗi định
mệnh con người chúng ta. Hòa không hề biết gì về cha, ngoài
bức ảnh trắng đen cũ kỹ của người
đàn ông trẻ trong bộ binh phục rằn ri,
bồng nó trên tay lúc một tuổi rưỡi. Vậy
mà ngày một lớn nó càng giống hệt
người trong bức ảnh. Không phải tôi bị ám thị, mà chính nó, Hòa cũng biết
mình giống cha như đúc. Lấy chồng
chưa được hai năm tôi đã mười sáu
năm cách biệt… Trong sự hỗn loạn cả
thành phố, là biết bao người vợ trẻ
chờ tin bóng chồng về. Và, tan tác thất thểu, từng người chồng trở về trong
nỗi vui mừng đoàn tụ hoang mang.
Chính không có cả trong số những
người ‘may mắn’ đó. Tôi bồng con
chạy vạy khắp mọi nơi, từ người quen
đến bè bạn của anh, mong nghe được chút gì về Chính. Không ai nói gặp
anh, biết gì về số phận anh trong
những ngày tan hàng, rã ngũ. Tôi
chưa kịp hoàn hồn, thì cơn lốc khác
cuốn số phận mẹ con tôi vào biển đời
xa lạ. Tôi bồng con theo gia đình chồng di tản, lên con tàu để không
biết về đâu…
Nếu không có sự hiện diện của Hòa,
tôi không biết mình còn mối quan hệ
nào với Chính nữa không ? Cả tinh
thần lẫn thể xác. Thời gian chảy đá mòn sông núi lở, nói chi tôi thân phận
người đàn bà. Tình yêu, tự nó, đã là
hoa trái của cuộc đời, phải cần được
vung bồi, ấp ủ. Bên trong những thổn
thức nhớ thương vời vợi, là đôi môi
khao khát những nụ hôn; là vòng ngực bờ vai, ân cần tha thiết một vòng
tay ôm, những cái đêm mặn nồng,
nhấp nhô lạc vào mê cung của ái ân
cuồng nhiệt. Làm sao tôi quên được
những lần Chính cùng tôi thụ hưởng
cảnh vợ chồng suốt đêm thâụ Tôi thèm mùi vị đàn ông, thèm cái mùi
tanh tanh tỏa ra từ Chính sau những
lần Chính xuất tinh Những mất mát,
những cô đơn cùng tận ban đầu rồi
cũng qua đi, cũng quá khứ. Bây giờ
còn lại là cuộc sống của thực tại và, cuộc sống của mẹ con tôi những ngày
sắp tới. Nước mắt không thể nguôi
ngoai hết nỗi đau đớn cuộc đời, thì
thương nhớ cũng không xóa nhoà
hết vết hằn năm tháng?
Mười sáu năm. Mười sáu năm tôi sống như loài chùm gởi trên thân phận của
một người mẹ. Mỗi bước chập chững
lớn khôn của con, tôi chừng như xa
dần với kỷ niệm. Hình ảnh Chính mờ
nhạt, có lúc biến mất hẳn trong đời
sống hằng ngày của mẹ con tôi. Để thỉnh thoảng, trở giấc giữa đêm, tôi
chợt hốt hoảng trong nỗi cô đơn cùng
tận với chăn gối xa lạ, lạnh lẽo chung
quanh. Tôi thèm hơi ấm của người đàn
ông đến chết được. Tôi thèm “nó” , tôi
thèm được nâng niu, vuốt ve, mơn trớn, những nụ hôn say đắm cuồng
nhiệt trên đầu của “nó”. Nghiệt ngã
thay những giây phút đó, lòng tôi
không hề nghĩ đến Chính. Không
phải vì sự đối xử lạnh nhạt, tàn tệ của
gia đình Chính với mẹ con tôi, mà chính ở lòng tôi. Đã nguội lạnh, đã
bao giờ xa cách nghìn trùng. Không
một giọt nước mắt nào lớn hơn sự mất
mát, sự mất mát trong chính cõi lòng
mình. Tôi đã khóc, từ ngày lấy anh,
cho đến bây giờ vẫn còn khóc được, phải chăng vẫn còn đâu đó chút gì ân
ái, nghiã tình. Những ngày tháng đầu
tiên hình ảnh Chính là mọi hy vọng, là
chiếc phao tôi bám chặt để vượt qua
những cơn sóng bão của đời. Có lúc
tôi chợt hốt hoảng khi chính hình ảnh của hy vọng đó mờ nhạt, mất hút dần
trong tâm não của tôi. Cũng may tôi
còn có Hoà, nếu không tôi đã mất cả
luôn chiếc bóng của chính mình… Cho
đến tuần rồi Thảo, em gái Chính, gọi
báo tin anh vẫn còn sống ! Anh đã ra tù sau thời gian dài bị bắt làm tù binh
cải tạo và vừa liên lạc được với gia
đình. Chính có gửi kèm cho tôi một lá
thư báo sẽ qua Mỹ đoàn tụ theo diện
HO. Sau phút sững sờ, tôi khóc thật
ngon lành như trút hết bao nỗi cay đắng, chịu đựng những ngày qua.
Thư nối thư, mười sáu năm ly biệt gói
gém trong những trang thư chừng
thu ngắn không và thời gian vằng vặc.
Anh kể tôi nghe những năm tháng
kinh hoàng tù tội. Nếu không vì mẹ con tôi, hình ảnh cuối cùng cho mọi hy
vọng sống sót, Chính không thể nào
vượt qua những cửa đáy ngục của
trần gian. Mỗi giòng chữ của anh là
mỗi giọt nước mắt tôi rơi. Lạ lùng thay
trong những thư từ cho anh, tôi không hề nhắc đến hoàn cảnh của mẹ
con tôi những ngày lư lạc trôi qua, dù
chỉ một giòng?
Có lẽ, trước nỗI đoạ đày quá lớn của
anh, mọi gian khổ của mẹ con tôi chỉ là
những cơn mưa bụi phất phơ trong một kiếp người. Gia đình Chính cũng
thay đổi thái độ với tôi. Đã có những
buổi viếng thăm và thường xuyên
hơn những cuộc điện đàm với tôi dù
rằng ở giữa những hàn gắn đó vẫn là
cố gắng gượng gạo cả đôi bên… Tôi lựa bức hình tươi tắn nhất của mẹ con
tôi gửi cho anh. Và ngược lại, tôi và
Hoà cũng nhận được bức hình mới
nhất của anh. Với tôi, anh già dạn đi
nhiều nhưng cũng đâu đó dáng hình
của quá khứ. Nhưng với Hoà, nó chừng như ngỡ ngàng, xa lạ với
người trong ảnh. Tôi thông cảm phản
ứng tình cảm của con. Tôi thường kể
Hoà nghe những kỷ niệm giữa Chính
và nó trong ngày tháng còn bồng tay
những lần cha nó về phép. Ngày đoàn tụ gần kề Hoà càng lo lắng đến sợ sệt,
ít nói ra mặt. Tôi cũng không khác gì
hơn. Cuộc sống thực tại của bao tháng
ngày qua đã mang đến trong tôi nhiều
biến chuyển tình cảm. Và, tận cùng sự
thủy chung của một người vợ, tôi không biết mình còn xứng đáng với
anh không?
Ba mươi tám tuổi, một con, tôi đang
trở lại thời kỳ ‘con gái ‘. Sự tái viên mãn
tự nhiên của sinh lý, chừng như nằm
ngoài sự kiểm soát của lý trí. Tôi vật lộn với sự thèm khác sinh lý hằng
ngàỵ Không làm sao tôi cản nổi
những cái nhìn của tôi vào bộ phận
dưới của các ông làm chung hãng. Tôi
cứ luôn nghĩ là một ngày nào đó tôi sẽ
cùng chăn gối với bác Hoàng, hay thằng Lê vừa tròn 20 tuổị Tôi hết lòng
thương con, sẵn sàng hy sinh tất cả
đời mình cho tương lai, hạnh phúc của
nó. Nhưng có những đêm trở giấc, tôi
trằn trọc để bàng hoàng nhận ra rằng
hai vú và phần ‘kín của đàn bà’ phía bên dướI đang hừng hực những đòi
hỏi tưởng đã rồi một đời ngủ yên.
Nhiệt độ thân dường như tăng dần
vào những đêm gần đâỵ Tôi dùng
nước đá chà sát hai đầu vú và âm hộ
để hy vọng làm giảm đi cái nóng đang hừng hực đốt cháy trong người của
tôị Nhưng càng chà sát tôi càng thấy
hai đầu vú căn cứng. Vùng bẹn sưng
lên đỏ bẳn và nhạy cảm vô cùng. Tôi
đã nhiều lần cố dùng tất cả sức mạnh
lý trí, lẽ phải của tình cảm để chận đứng, để quên đi những khao khát
thể xác tầm thường đó. Càng cố gắng
tôi lại càng bối rối, lo sợ không đâu.
Những đêm khó ngủ như vậy thường
xuyên hơn, tôi co quắp người, ngực
căng cứng, hai đầu vú như có từng đàn kiến bò quanh và cửa mình ẩm
ướt, ngứa ngái khó chịu vô cùng. Cả
đầu óc, thân thể tôi như chiếc bong
bóng căng phồng, sắp vỡ tung… Hai
bàn tay cứ miết vào âm đạo mong sao
cho nó qua hẳn đi cơn dục vọng. Một lần, hai lần, ba lần…tất cả là 36 lần tôi
đạt được khoái cảm. Tôi không hiểu
với độ tuổI 38 như tôi mà sao “ra”
nhiều thế. À! Tôi hiểu rồi, cái đó người
ta gọi là “hồi xuân” ?
Sáng hôm sau, khi cơn sốt sinh lý trôi qua, tôi cảm thấy xấu hổ và đầy mặc
cảm tội lỗi với chính mình. Tôi vùi đầu
vào công việc, mười giờ mỗi ngày
trong hãng giấy và cuối tuần tôi đi
cuốn su ?ì thêm cho nhà hàng Nhật,
tránh sự nhàn rãnh, bất an. Hoà càng lớn càng độc lập, tự làm mọi việc cho
bản thân, không phiền hà đến tôi
nhiều.
Phần tôi sau những giờ làm, về nhà
tắm rửa ăn uống qua loa là cố lăn ra
ngủ, cho xong một ngày. Vậy mà không hiểu sao, cây chẳng gió
ngừng? Tôi làm khâu ‘cángcuộn’ còn
Định thì làm trong phòng kiểm phẩm
công ty làm giấy. Một lần ăn trưa, đi
ngang, tôi đã chạm phải ánh mắt thật
‘đồng hương’ của anh. Trước giờ, phòng kiểm phẩm hầu hết là do người
Mỹ đảm trách. Chưa bao giờ tôi cảm
thấy bối rối đến như vậy. Suốt dãy
hành lang dẫn tới cafeteria hai chân tôi
như muốn đánh quần vào nhau,
nghiêng đảo cả người. Vừa đi tôi vừa rủa thầm, ‘thằng cha mắc dịch !’. Rồi
liên tục mấy ngày sau, trưa nào tôi
cũng phải cố đi thật nhanh ngang qua
phòng ‘thằng cha mắc dịch’, mà
không khỏi phải đón nhận cái nhìn
đầm ấm, ‘chết’ người đó. Tôi biết chắc anh là người Việt vì cái bảng tên trước
phòng, Dinh Nguyen. Có vài hôm đi
ngang, không thấy anh, tự dưng tôi
không thấy dễ chịu như mình tưởng
mà trái lại, như thiếu vắng một cái gì
buồn buồn khó hiểu ?Cúc ơi, mi già rồi chớ phải dậy thì mới lớn đâú, tôi cười
thầm tự trách chính mình. Vài tuần
sau, Định làm quen và thường xuyên
ăn trưa chung với tôi. Định hơn tôi hai
tuổi, nhưng trông già dạn vì cặp kiếng
cận và mái tóc hoa râm không chịu nhuộm của anh. Tôi cảm thấy thật gần
gũi, an tâm bên anh và lần đầu tiên
trong suốt những năm tháng dài chịu
đựng, tôi yêu đời và mọi sự sống
chung quanh nhiều hơn. Hữu duyên
thiên lý, anh lại hợp với tôi nhiều thứ, từ ăn uống đến nhu cầu giải trí. Định
thích ăn đồ biển, tôi mê từ cá tôm đến
mọi loài sống dưới biển thứ nào tôi
cũng dồn vào miệng được hết.
Giờ rãnh tôi đọc báo nghe nhạc, anh
thì thuộc thơ từ tiền chiến đến hiện đại, thuộc vanh vách từ Quang Dũng,
Nguyễn Bính đến Nguyên Sa, Vũ Hữu
Định, Nguyễn Tất Nhiên, Bùi Giáng…
Tôi cho anh mượn mấy tape nhạc của
một thời chinh chiến, anh mua tặng tôi
những sáng tác mới của Trần Quãng Nam, Hoàng Quốc Bảo. Tôi ngưỡng
mộ anh, còn anh quí trọng, nâng niu
tôi như món đồ dễ vỡ. Không phải
anh nhúc nhát gì ở tuổi bốn mươi,
nhưng anh luôn giữ một khoảng cách
cần thiết cho những xúc cảm của mình. ‘Đừng để xúc cảm nhất thời
đánh lừa những tình cảm chân thật’,
anh nói một tình cờ nào đó mà tôi nhớ
mãi sau nầy ? Không phải mãi đến bây
giờ mới có người đàn ông đến ve vãn,
làm quen tôi. Đã mười mấy năm rồi chừng như chưa bao giờ tôi thật sự
quan tâm đến những biến động tình
cảm của chính tôi và những người
khác phái chung quanh. Tôi có bổn
phận làm mẹ để lo toan, có một xã hộI
xa lạ để đối phó, có cả một gia đình chồng cố dồn hết bổn phận làm vợ,
làm dâu để đương đầu. Mẹ chồng bắt
tôi phải đeo tang, trong lúc tôi vẫn tin
rằng Chính vẫn còn sống. Không
nghe, bà nói lớn nói nhỏ rằng tôi vẫn
còn ‘gượng traí, muốn chồng. Trong, tôi không còn gì và ngoài, tôi không
thấy ai. Tức nước vỡ bờ, tôi nhắm mắt
bồng con ra khỏi nhà chồng trong
bao nhiêu lời đay nghiến cay độc.
Không phải chỉ cho tôi, còn cả tương
lai cho Hoà nữa. Rồi, theo năm tháng một dạ một lòng nuôi con lẽ ra, họ
phải thương cảm cho tôi, đằng nầy coi
như phủi nợ phủi nần. Thành phố
nhỏ, số ngườI Việt định cư lưa thưa
nên nhất cữ nhất động, ai cũng biết ai.
He ?ô chị Cúc. Thủy đây, khỏe hông chị. Má nhắn cuối tuần nầy chị đưa
thằng Hoà qua chơi với má..? À, nghe
nói có ông kỹ sư Việt Nam nào mới
chuyển tới trong hãng chị hả ! Coi
được hông chị, làm mai cho em đi ?úc
hả, má đây. Người đồn đãi mầy với thằng Định gì đó, có hông. Giấy rách
thì giữ lấy lề, còn mặt mũi tao, còn
thằng Hoà nữa, tội nghiệp nó. Đại để
là như vậy. Tôi cũng chẳng còn quan
tâm gì, nhưng trong cùng tận tấm
lòng, tôi vẫn thấy mình có lỗi với Chính, với con. Nhưng lỗi gì, thì thật sự
tôi cũng không biết được. Nên gặp
Định thì tôi bức rức đến sợ sệt còn xa
anh thì tôi nuối tiếc, nhớ thương đến
ngơ ngẩn người. Và chừng như Định
hiểu tâm trạng tôi, anh kiên nhẫn, từ tốn để không làm tôi phải khó xử.
Anh yêu tôi thiết tha nhưng vẫn cố giữ
khoảng cách cần thiết cho tôi lựa
chọn. Mà có sự chọn lựa nào không
mất mát bao giờ. Tôi đã mất nửa đời
cho sự ràng buộc của bổn phận, chưa và sẽ mãi mãi không chút gì hối tiếc
trong tôi.
Anh không sợ sự hy sinh hay mất mát
trong đời sống tình cảm, nhưng rất sợ
sự miễn cưỡng và giả dối trong tình
yêu. Chúng ta hãy sống thật lòng với nhau dù mai nầy phải vĩnh viễn chia
tay. Tại sao là em mà không là người
đàn bà khác. Vì em là định mệnh, là
tiền kiếp một đời nhau. Nếu người ta
không yêu được người nầy thì yêu
một ngườI khác, thì cuộc đời sẽ tẻ nhạt và tình yêu vô vị biết chừng nào.
Định mệnh, tiền kiếp của một đời
nhau ! Sao nghe chừng ngậm ngùi, xa
vắng. Định ơi, em đây mà trước mặt
anh hiện hữu. Anh đây mà trong tầm
tay em tha thiết một đời. Giòng nước mắt nóng hổi lăn tròn xuống má tôi
đọng trên môi anh chờ đợi. Đôi mắt tôi
mờ nhạt, buổi chiều trải nắng vàng
phai bên ngoài khung cửa sổ nhà
anh. Tôi chơi vơi, hụt hẫng nhịp tim lơi
khi đôi môi Định quyện chặt, cuốn hút bờ môi tôi nóng bỏng. Tiếng đồng
vọng đâu đây, chung quanh tối sẫm
trong đầu óc tôi mê mải, hồ như. Bàn
tay Định cuồng bạo, bất chấp lần
xuống vú và bẹn của tôị Dùng hai
ngón tay trỏ và áp út Định banh rộng hai mép thịt vùng kín của tôi ra và đút
ngón giữa vàọ Định cứ thể đẩy ngón
tay vào rồi ra liên.
Tôi cảm thấy bên dưới ươn ướt và
trong lúc đó những tiếng thở hỗn hển
phát ra trên khuôn mặt đầy thú tính của hắn phà vào mặt và vú của tôị Tôi
nhắm nghiền đôi mắt, muốn để mọi hệ
lụy chìm đắm trong sự buông thả của
thể xác. Định như con hổ đói lâu
ngày, vồ vập, ngấu nghiến miếng mồi
ngon không nâng niu, không thương tiếc. Hắn cuối xuống hôn lấy hôn để
vào vùng kín để lại bải nước bọt của
hắn tràn xuống hai bắp đùi non của
tôị Hắn cắn nhè nhẹ vào mồng đốc
làm tôi dăm ba lúc phải giựt bắn người
lên vì vùng nhạy cảm bật phát. Hắn như con thú đói chồm lên và nhảy cẩn
như chó sói vào mùa động cỡn, muà
sinh sản. Hắn nhảy tưng lên và quỵu
xuống như con thú tật nguyền giẩy
chết như viên vừa mới xuyên qua tim
của hắn. Tôi thấy trong tôi chứa đầy dung dịch ướt mẹp và tanh óị Cơn xúc
cảm qua mau, còn lại là bao nỗi ê
chề,tan tác. Định không để lại chút
thỏa mãn, lưu luyến gì trên thể xác lẫn
tâm hồn tôi. Sao vậy… Nếu Cúc chưa
thỏa mãn, anh sẽ cố gắng lần nữa được mà ! Anh còn sung lắm! Định,
anh đang nói gì ? Tôi… Không, tôi
không phải chỉ là con thú. Tôi là một
con người, một con người như chợt
bừng lên từ cơn đắm hụt, chết chìm
trong trong dòng sông dục vọng. Tôi đẩy mạnh Định ra, ngơ ngác. Em đang
ở đâu đây ? Mình đã làm gì ở đây ?
Phải, tôi đang ở đâu, làm gì ở đây. Hòa
ơi, mẹ điên rồi. Tôi đứng dậy chụp lấy
nịt vú và quần lót vội vã xách đị mặc
cho Định cứ nhìn thèm thuồng từ phía sau đôi mông lồ lộ trắng ngần. Tôi
mặc lại quần áo chỉnh tề rồi đi thật
nhanh ra cửa, không quay lại. Phía
sau tiếng cánh cửa đóng sầm, là
khoảng không im lặng, buồn tênh.
Và, trong tiếng nấc nghẹn ngào cùng tận cõi lòng tôi, là vẳng bên tai tiếng
vọng từ bờ thẳm, ‘tôi là ai trong cuộc
vui đời nầy ?’
Buổi sáng tháng Ba trời lạnh như cắt
thịt da.. Bên ngoài cánh cửa sổ mờ đục
hơi sương là một ngày xám ngắt cuối đông đang hờ hững bắt đầu. Tôi vừa
uống vội mấy ngụm cà phê vừa chuẩn
bị hộp cơm mang theo cho bửa ăn
trưa. Đã sáu giờ mười lăm, phải mất ít
nhất mười phút để mở máy xe cho ấm
sưởi, cào lớp sương đá đóng quanh thành kiếng mới mong đi làm được.
Tôi quơ chùm chìa khoá trên bàn,
quay lại nói với Chính: Em ra cào đá và
đề xe sẵn cho ấm..?
- Cúc có cần gì anh không?
- Không. Anh uống cà phê đi, để nguội. Em trở vô ngay…
Tôi khép cửa bước ra ngoài. Trời tờ
mờ, lạnh cắt. Mọi việc như một nhịp
điệu, một điệp khúc buồn cho đến lúc
tôi gặp lại Chính. Những tình cảm sôi
nổi ban đầu lắng dịu sau hai tuần lễ, bây giờ là những đối diện thực tại của
mười sáu năm cách biệt. Hai mẹ con
không biết phải bắt đầu từ đâu với
anh và ngược lại, Chính bở ngỡ với
hoàn cảnh xa lạ chung quanh. Không
nói ra nhưng cuối cùng, cả ba chừng như bắt đầu bằng sự dò dẫm nhận
diện tình cảm lẫn nhau. Từ những
động tác nhỏ nhất đến những thói
quen sinh hoạt hằng ngày, lạng
chạng, ngập ngừng. Tính Hoà trầm
lặng, không biểu lộ tình cảm nhiều, nó lại càng khó khăn hơn vì khả năng
tiếng Việt hạn chế. Còn Chính làm
quen con với những món quà nhỏ
như đồng hồ, dây chuyền mà anh đã
mang cho nó từ Việt Nam. Qua thư từ
và một số hình ảnh trên truyền hình, Hoà hiểu những món quà nhỏ đó là cả
sự hy sinh chiu chắt của cha nó. Tay
Chính run run khi đeo chiếc đồng hồ
cho con, còn Hoà thì mắt đỏ hoe lí nhí
cảm ơn. Tôi cũng xúc động vô cùng
trước tình cảm cha con anh… Phần tôi, cả tôi và anh vẫn còn ở giữa trạng thái
nhận diện nhau trong không gian
gang tấc… Mở quạt sưởi tới số ba
trong lòng xe lạnh cóng, tôi cào mạnh
lớp đá phủ kiếng trước. Không nhìn
lại, nhưng tôi vẫn linh cảm anh đang đứng tựa cửa sổ nhìn ra ái ngại. Chính
già hơn trong bức ảnh anh gửi qua
cho mẹ con tôi. Tóc anh bạc nhiều và
lưa thưa. Khuôn mặt đen sạm nắng,
đầy nét chịu đựng với đôi mắt quầng
sâu, anh trông già hơn trước tuổi vừa chạm năm mươi. So lại, tôi quá rỡ ràng,
tươi trẻ trong gương, bên anh đến lộ
liễu. Vã lại, thời gian tù đày qua nhiều
lao tù cộng sản, chân trái của Chính đã
gần như tê liệt, không cử động và mất
cảm giác. Anh đi đứng khó khăn và khập khễnh.
Mấy ngày hôm nay trời lại trở lạnh
mười sáu mười bảy độ F, làm Chính
đau nhức, khó ngủ. Chính đưa tôi bịt
giấy đựng đồ ăn trưa mà anh đã
chuẩn bị sẵn và chống chiếc gậy gỗ bạn bè tặng từ Việt Nam, theo tôi ra
cửa. Nhờ mấy viên Tylenol PM, tối qua
Chính ngủ được chút đỉnh nên sáng
nay anh có vẻ tươi tỉnh hơn. Một chút
gần gũi len lén dâng lên, tôi nhìn anh
nghĩ đến một ngày nữa lặng lẽ đang chờ đợi… trong ánh mắt bịn rịn, Chính
đang cố tìm một cữ chỉ, một lời nói với
tôi cho đúng mực, hợp tình. Không
như mọi khi bước vội ra xe, tôi cũng
đang luống cuống, chờ đợi. ” Em đi
làm? ” Tôi nói khẽ, mở cánh cửa như một thói quen. Cùng với luồng hơi
lạnh thổi vào là mấy ngón tay dài,
xương xẩu nắm nhẹ tay tôi. Chừng
như thoảng chút thời gian ngừng
động quanh đây. Chính ơi, là anh đây
mà. Chính của phút giây sau những lần về phép? Chính của những vẫy tay
lần cuối, mờ dần trong bụi bậm phía
sau chuyến xe đưa mẹ con em ra khỏi
vùng lửa đạn. Cũng là lần cuối một
bàn tay, chìm khuất trong chuỗi ngày
cách biệt. Cúc, anh xin lỗi em. Đừng oán giận
anh nữa, nghe em?… Lỗi gì… anh
đừng nói vậy. Thôi em đi làm, chiều
gặp lại !
Tôi đi thật nhanh ra xe, che dấu
những giòng nước mắt đang tuôn tràn trên má. Ngồi vào xe, không kềm
chế được nữa tôi gục đầu khóc ngon
lành như trút bao nhiêu chờ đợi trong
lòng. Thật sự tôi đã oán giận gì anh ?
Nếu có, là thân phận nhỏ nhoi của
chúng tôi trong dòng cuồng nộ, cuốn trôi của lịch sử. Nào phải anh. Vậy mà
không hiểu sao tôi vẫn còn lạ mặt, lạ
lòng với Chính… Tôi cho xe ra khỏi bãi
đậu, rẽ vào lòng đường nối tiếp một
dòng đời trước mặt. Gần như từ hôm
qua đến nay tôi và anh vẫn chưa ‘gần gũí vợ chồng với nhau. Mấy hôm đầu
tiên, anh nằm một góc bên tôi trằn
trọc, thở nhẹ? Để nửa đêm chợt giấc,
tôi giật mình không còn nhìn thấy anh
nằm bên. Bật ngồi dậy, tôi nghe tiếng
anh ngáy đều, nằm co ro ở dưới sàn thảm. Tôi đánh thức anh, hỏi tại sao.
Chính bối rối, nhìn tôi cười nhẹ anh
không quen ngủ trên giường nệm.
Ngủ dưới nầy quen, dễ chịu hơn’. Tôi
đành năn nỉ anh lên ngủ trên giường
với tôi, nằm dưới trời lạnh dễ bệnh. Mọi việc rồi sẽ quen đi. Chính gật đầu,
cười, chìu ý. Nhìn Chính rụt rè lên nằm
bên cạnh, tự dưng tôi thương chồng
đến ứa nước mắt. Để những đêm sau
đó, Chính cố gắng nối lại nhịp cầu
dang dở, đã mất suốt mười mấy năm qua bằng những câu chuyện của anh
trong chuỗi ngày dài quá khứ. Cho
đến bây giờ tôi và cả Hòa mới hiểu sao
anh không trở về, không đi cùng với
mẹ con trên bước đường lưu lạc. Là
một sĩ quan chỉ huy, anh không thể bỏ rơi đồng đội, bỏ rơi chiến hữu của
anh để chạy về nơi an lành với gia
đình. Anh phải cắn chặt răng để sự
xúc động khi nhìn em và con lên xe,
rời Trảng Bàng về Sàigòn với gia đình
anh. Tình hình căng thẳng nên anh biết lần chia tay đó có thể là lần cuối.
Nhưng làm sao hơn khi bao nhiêu
đồng đội anh đang đem tính mạng
quyết tử thủ, bảo vệ từng bờ tre
ruộng lúa của quê nhà… Khi chiến
cuộc gần tàn, nếu anh hành động như bao người khác, cởi bỏ bộ quân phục
mà anh đã phục vụ, đã thắm máu biết
bao chiến hữu của anh mà chạy, thì đã
không đến nổ tù đày như vậy. Anh đã
không làm vậy. Với nguyên bộ quân
phục, binh hàm anh đã bị chúng bắt dọc trên đường quốc lộ 1. Trở thành
tù binh chiến tranh trong những giờ
‘thứ hai mươi lăm? của cuộc chiến.
Không được đối xử và hưởng chế độ
như một người tù đăng ký cải tạo.
Anh biết, có lỗi với em với Hòa, với gia đình, nhưng nếu phải làm lại, anh
cũng không chọn hành động khác
hơn. Giọng Chính đều đặn và ngậm
ngùi. Hòa ngồi lắng nghe, trong ánh
mắt thật xúc động và cũng thật hãnh
diện về cha nó. Còn tôi, những lời anh như những vết dao cắt sâu vào tâm
hồn tôi rướm máu. Tôi đã phản bội
anh, đã chà đạp lên tấm lòng hy sinh
cao quí của chồng… Sau lần dan díu
xác thịt, tôi ân hận và ngao ngán mỗi
lần phải đối diện với Định. Ngược lại, Định săn đuổi, bủa vây tôi ở mọi nẻo
tình mà anh có thể. Định như điên dại,
say tình hay chỉ là phản ứng của tự ái
đàn ông ? Tôi đã xin lỗi anh về sự
nông nổi, lầm lẫn của tôi và anh trong
quan hệ thể xác, tình cảm. Từ đó, tôi tránh mọi liên lạc, gặp gỡ riêng tư với
Định. Nhiều lần Định gọi điện thoại, lúc
van xin, lúc gần như hăm dọa sẽ bêu
rêu chuyện ‘xác thịt’ của tôi với anh
cho mọi người và cả gia đình chồng
tôi biết. Tôi ngạc nhiên về thái độ của Định, nhưng thật dửng dưng trước sự
hăm dọa thấp hèn của anh. Thành
phố nhỏ tiếng xấu bay xa, tôi nói thật
lòng với Chính. Anh nghe, lặng yên và
cười nhẹ: Chúng ta đã trải qua quá
nhiều giông bảo của đời. Mọi vấp ngã, lỗi lầm trong mỗi con người thật bé
nhỏ so với chiều dài của định mênh.